cửu trùng
(cũ, văn chương) chín tầng trời cao; dùng để chỉ nơi vua ở hoặc để gọi nhà vua với ý tôn kính: "Chàng vào bái tạ cửu trùng, Tạ từ vâng trước sân rồng bước ra." (CC)