chịu
nhận lấy điều không hay, bất lợi cho mình: chịu tội * chịu đòn * chịu trách nhiệm * không chịu đầu hàng số phận
thích ứng hoặc tiếp nhận một tác động nào đó, thường là không hay, từ bên ngoài: khả năng chịu lạnh tốt * chịu sự quản lí của bố mẹ * chịu ảnh hưởng trực tiếp của cơn bão
nợ lại, chưa trả ngay: mua chịu * không bán chịu * tôi còn chịu anh cái ơn cứu mạng
(khẩu ngữ) thừa nhận cái hay, cái hơn của người khác: không ai chịu ai * về mặt tính toán thì ai cũng phải chịu hắn
(khẩu ngữ) tự nhận bất lực, không làm nổi: chịu, không thể nào nhớ nổi! * khó quá, xin chịu!
bằng lòng, đồng ý, tuy vốn không muốn, không thích: năn nỉ mãi mới chịu giúp * nói mãi mới chịu nghe * việc đó nó không chịu đâu
cố gắng làm việc gì một cách tự nguyện: chịu học hỏi ở người khác * lười, không chịu suy nghĩ