chinh an
(cũ, văn chương) yên ngựa của người đi xa; thường dùng để chỉ việc đi đường xa hoặc đi đánh trận ở nơi xa: "Dặm hồng bụi cuốn chinh an, Trông người đã khuất mấy ngàn dâu xanh." (TKiều)